Saturday, September 25, 2010



Kỷ Niệm Khó Quên.

Lương y, bác sĩ Võ Tam Anh
Thượng Đế ban cho ơn chữa lành
Chẩn đoán như thần, điều trị giỏi
Cứu nhân, độ thế rạng phương danh.

Là một tù nhân bị giam tại trại giam Nam Hà, Hà Nam Ninh, tôi gặp bác sĩ Võ Tam Anh trong hoàn cảnh đặc biêt. Bác sĩ Anh cũng là một tù nhân cùng trại.
Tháng 06 năm 1980, tôi đau nặng, khó thở, mệt mỏi toàn thân nên ghi tên để được khám binh. Tôi được bác sĩ cũng là tù nhân Trương Văn Quýnh khám và đề nghị cho tôi nghỉ lao động, thứ lao động khổ sai.
Đến ngày thứ ba, bịnh tình của tôi thêm trầm trọng và hầu như tôi không thể thở được nữa nhất là khi tôi nằm ngửa.
Buổi sáng, các đội xếp hàng ngoài sân, trước khi đi lao động, các bác sĩ tù đứng phía trước khám bịnh theo các danh sách được đưa đến. Bác sĩ Quýnh lại khám bịnh cho tôi và đề nghị cho đi lao động. Ra đến nơi lao động, tôi nhờ đội trưởng Lê Văn Cát, khóa 12 Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang xin quản giáo cho tôi nằm dưới gốc cây trong khi anh em trong đội đi lao động.
Một ngày trôi qua với bao mệt nhọc và nặng nề đè nén trên  tôi. Đêm đến tôi không ngủ được mà phải ngồi và cố gắng để thở.
Sáng hôm sau, tôi lại xin khám bịnh và không được phép vì đã ghi tên khám bịnh nhiều ngày liên tiếp.
Không còn cách nào khác, tôi nói với đội trưởng Lê Văn Cát và trốn ở lại trại, không theo đội đi lao động. Tôi nghĩ tôi không sống nổi với bịnh trạng hiện tại nên liều. Tôi đến trạm xá của trại để mong được khám bịnh ngoài danh sách. Những bịnh nhân có tên trong danh sách sẽ được cho thuốc hoặc điều trị sau khi họ được khám ở ngoài sân trước đó.
Tôi gặp bác sĩ Võ Tam Anh, bác sĩ điều trị ngày hôm ấy. Tôi  trình bày sự việc với anh. Anh nói vì không có tên trong sổ khám bịnh nên tôi phải đến sau cùng.
Tôi chờ đợi trong vui mừng và hy vọng. Vui mừng là vì yêu  cầu không hợp lệ của một tên tù đã được lắng nghe và hy vọng vì sẽ gặp được thầy thuốc trong hoàn cảnh đặc biệt, tối cần.
Khoảng 11 giờ trưa, mọi người đã đi hết. Ở trạm xá, tôi nhìn quanh thấy chỉ còn có bác sĩ Anh và vài y tá XHCN. Bác sĩ Anh bắt đầu khám cho tôi. Trong phút đầu tiên, bác sĩ Anh vừa đặt bàn tay lên lưng tôi, và tay kia gõ mấy cái, liền cho tôi biết là phổi tôi có nước.
Bác sĩ Anh gọi các y tá đỏ đến và chỉ cho họ cách chẩn đoán bằng ống nghe khi tôi cố thở mạnh.
Đây là giây phút may mắn của đời tôi. Tôi gặp được thầy thuốc giỏi, vị thần y cứu mạng của tôi, còn đối với các đồng nghiệp đang làm chủ cái trạm xá nầy, anh là một y sư.
Kết quả chẩn đoán đã rõ ràng, anh đề nghị chuyển tôi đến bịnh viện Phủ Lý để điều trị, nhưng tên Trung Úy Y Sĩ truởng trạm xá bác bỏ ngay chỉ vì bịnh nhân là một tên tù có cấp bậc Thiếu Tá.
Bác sĩ Anh cho tôi biết quyết định trên và bảo rằng anh không thể làm gì khác hơn. Dầu vậy, anh nói sẽ cố gắng hết sức để trị bịnh cho tôi. Anh đề nghị một phương pháp ngoài sách vở và chưa được dùng trước đó. Anh dùng kim vô nước biển đâm xuyên qua lưng tôi rồi dùng ống chích rút nước từ trong phổi ra. Anh làm như vậy ba lần trong hai ngày liền và rút ra một lượng nước khoảng 1 lít rưỡi. Anh nói làm như vậy không đúng vì không khí sẽ vào trong màng phổi của tôi.
Tôi đồng ý với cách anh làm mà không lo lắng hay sợ sệt. Tôi không có cách lựa chọn nào khác.
Một việc quan trọng nữa không thể thiếu mà anh đã tận tình giúp tôi. Với uy tín của một người thầy đối với các đồng nghiệp đang nắm quyền quyết định, anh đề nghị cấp thuốc cho  tôi. Trưởng trạm xá chấp thuận số thuốc cấp cho tôi lên đến hơn 40 hũ gồm streptomycine và penicillin.
Sau thời gian dài chữa trị, tôi đã khỏi bịnh, nhưng sức khỏe rất kém nên phải nằm lại trạm xá gần 2 tháng để tiếp tục điều trị đến khi gia đình tiếp tế thêm thuốc.
Trong lúc còn nằm tại trạm xá, tôi còn được sự giúp đỡ đặc, biệt từ các chiến hữu và bạn bè ở tù chung trại.
Cố mục sư tuyên uý Nguyễn Thành Mác cho tôi một tô cháo ông nấu bằng thịt hộp và rau lang. Mặc dầu bị cấm nhưng ông lén bưng tô cháo từ phòng giam số 1 ở sát cổng chánh tới trạm xá ở phía tận cùng của trại giam.
Người thứ hai là niên trưởng Nguyễn Bá Trang, khóa 4 Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang. Ông cho tôi hộp sữa con chim của Pháp. Ông tự tay khui hộp sữa để tôi không từ chối. Hộp sữa nầy là món quà do một vị Đại Tá, bạn đồng tù tặng ông. Ông để dành, khi bịnh mới uống. Tôi nhắc lại điều nầy thì ông nói:" anh bịnh trước thì uống trước ". Nghĩa cử nầy khiến tôi vô cùng cảm kích.
Người thứ ba là một người bạn Không Quân mới quen. Anh vừa nhận được một thùng quà gồm hằng trăm thứ thuốc quý từ bên Đức. Anh đưa cho tôi tờ giấy ghi tên các loại thuốc và bảo nếu tôi cần thứ nào anh sẽ biếu tôi bất kể là thuốc gì và số lượng là bao nhiêu. Tôi cần thêm trụ sinh và anh tặng tôi một vỉ 10 viên. Hai niên trưởng khác là Lê Văn Cát và Lê Như Bái đều thuộc khóa 12 Sĩ Quan Hải Nha Trang, ở cùng đội. Hai người nầy cũng rất quan tâm và giúp đỡ tôi. Mỗi ngày anh Lê Như Bái đều cho tôi một lon guigoz nước nóng do anh nấu để tôi có nước uống thêm.
Vào một buổi trưa, tôi đang nằm trên giường ở trạm xá và đang thức, tôi bị tình trạng giống như hượt tinh và áp huyết xuống dưới 80. Tôi nghĩ rằng mình không thể sống được nữa nên cố gắng viết một lá thư khuyên vợ nên lấy chồng khác để có thể nuôi hai con còn quá nhỏ. Nhận được thư, nhà tôi không nghe theo lời khuyên, ngược lại, cấp tốc lên đường đến thăm tôi và tiếp tế thêm thuốc tôi đang cần.
Hiện nay, gia đình chúng tôi đang sống trên đất nước tự do Hoa Kỳ. Hai con tôi đã trưởng thành và vợ chồng chúng tôi cũng có được đời sống ổn định.
Tính đến nay, tôi sống thêm được 28 năm là nhờ có duyên kỳ ngộ, gặp được bác sĩ Võ Tam Anh trong những ngày đau yếu thập tử nhất sinh ở trại giam Nam Hà năm 1980.
Chính thời gian đau yếu nầy đã giúp tôi nhận ra nhiều điều hết sức quý báu. Tôi hiểu được ý nghĩa đích thực của câu
" Lương Y như Từ Mẫu " Giá trị của sức khỏe đối với đời sống. Tình người, tình bạn, tình huynh đệ chi binh, tình nghĩa vợ chồng.
Bác sĩ Võ Tam Anh mãn tù trước tôi. Tháng 5 năm 1982, tôi cũng ra khỏi tù. Đã nhiều lần, tôi đi tìm để thăm anh nhưng không biết anh ở đâu. May nhờ có Đặc San Lướt Sóng mà một đọc giả cũng là bạn cùng khóa cho tôi biết tin tức khi đọc  bài " Câu Chuyện Đồng Nghiệp " của tác giả Phương Vũ Võ Tam Anh.
Tôi thuật lại câu chuyện vui buồn lẫn lộn nầy để bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với bác sĩ Võ Tam Anh, vị ân nhân cứu mạng của tôi.
Xin chúc anh được nhiều sức khỏe và mến tặng anh 4 câu thơ mở đầu bài viết này.
Thân kính.
Thanksgiving 2008-Trần Văn Dùng.

No comments:

Post a Comment