Monday, October 18, 2010



Kính Lão Thi Sĩ Hoàng Hà-bài xướng.  
Ðôi lời thân kính bác Hoàng Hà
Nhân dịp xuân về cũng định qua
Ý ngại đèo cao băng tuyết phủ
Lòng e mắt kém gió mưa nhòa
Kính lời chúc bác, nguyền như ý
Cẩn bút đề thơ chúc thái hòa
Và chúc Việt Nam hy vọng mới
Tự Do phải đến chẳng còn xa.
                              Trần Văn Dùng
                                2/20/2010

Xưa nay nghe tiếng bác Hoàng Hà -  bài họa
Xa cách phương trời thắm ý qua
Cứ muốn chèo thuyền e biển lớn
Vẫn mong cỡi gió ngại mây nhòa
Ủ lòng luôn nhớ người tâm huyết
Tạc dạ hằng mơ nước thịnh hòa
Xuân đến đôi dòng thăm vấn bác
Rượu nồng ta cạn dẫu đường xa.
                                Người Xứ Vạn
                              Sydney, 2/2010.

Hân hạnh làm quen chúc  bác Hà – bài họa
Bát tuần thượng thọ đã lần qua
Hùng tâm tuổi trẻ không tàn lụi
Tráng chí năm xưa chẳng nhạt nhòa
Ngọn bút thi đàn luôn mến phục
Câu thơ tri kỷ mãi giao hòa
Ðầu xuân kính gởi lời thăm hỏi
Một chúc lòng thành vạn dặm xa. 
                               Trần Văn Lương
                               Cali, 2/20/2010

Vấn an bác Hoàng Hà – bài họa
Ðôi lời thăm gởi bác Hoàng Hà
Tám chục năm trường sắp bước qua
Cay đắng mùi đời danh tỏa rạng
Ngọt bùi sự thế tiếng pha nhòa
Lòng còn nặng nợ hờn vong quốc
Chí vẫn kiên tâm chẳng hiệp hòa
Dám hỏi một câu gân vẫn cứng?
Bóp cò ngày ấy hãy không xa.
                        Nguyễn Thanh Ty
                      Boston, 2/22/2010.

Chúc thọ bác Hoàng Hà – bài họa
Xuân về chúc thọ bác Hoàng Hà
Tám chục xuân xanh sắp vượt qua
Trần thế nếm đầy phúc lẫn họa
Tình đời trải đủ đục pha nhòa
Non song sắp đắm vòng xâm lược
Ðạo pháp chưa an mối thuận hòa
Chúc bác hưởng đầy trăm tuổi thọ
Ðạt thành chánh quả đạo không xa.
                                Nguyễn Ðình Sài
                             Everett, 2/22/2010.

Cám ơn – bài họa
Cám ơn các bác mến thương Hà
Ðúng dịp đầu xuân sắp sửa qua
Nghiệp bút trót mang đành phải vác
Duyên thơ cố giữ sợ phai nhòa
Nhìn ra bao kẻ luôn xung khắc
Ngoảnh lại bọn ta rất thuận hòa
Lác đác giờ nầy dăm bảy đứa
Già rồi còn nhớ bạn phuơng xa.
                                     Hoàng Hà
                      Bothell, 2/22/2010

Hai Dòng Sông – bài họa
Hoàng Hà lưu luyến nhớ Hồng Hà
Mời mãi sao nàng chẳng thấy qua
Biển Bắc ngổn ngang băng tuyết đỗ
Trời Nam vần vũ khói mây nhòa
Sông nào sông nấy âm thầm chảy
Nước ngược nước xuôi khó hợp hòa
Hờ hững theo mây về mỗi ngã
Thù xưa mong trả? Ðợi bao xa?
                                            Hoàng Hà
                                           2/28/2010

Mùa Xuân thăm bác Trần Văn Dùng - họa
Nhận thư thăm hỏi khách sông Hà
Mới thấy tình nồng bác bén qua
Như lửa trăm năm còn sưởi ấm
Tựa vàng muôn thuở chẳng phai nhòa
Mới quen đã thấy lòng tương ngộ
Chưa gặp mà sao đã thuận hòa
Xuân nguyện ơn Trời thương quý bác
Hẹn ngày gặp mặt chẳng còn xa.
                                       Người Xứ Vạn
                                              2/2010

Hồi Âm – Ða Tạ - bài họa
Ðôi bờ ngăn cách tựa ngân hà
Mỹ Úc dặm dài cũng khó qua
Kết bạn tri âm vui xướng họa
Gìn lòng tương kính chẳng hoen nhòa
Vần thơ qua lại xuân đầm ấm
Tình cảm đắp xây ý thuận hòa
Nguyện mối giao tình tươi thắm mãi
Cho dù đây đó cách trùng xa.
                                Trần Văn Dùng
                                       2/2010.
               




Friday, October 8, 2010

CƯỜI.


Cười là gì, nên hay không nên cười ?
Cười ai mà không biết. Và ai lại chẳng cười. Có gì lạ đâu mà hỏi.
Xin thưa. Câu chuyện không giản dị như vây đâu. Thật tình mà nói nếu không để ý thì chúng ta không biết được ý nghĩa của tiếng cười cách chính xác. Trước hết hãy nghe tác giả Cung Oán Ngâm Khúc để có cái khái niệm về tiếng cười. Có lẽ không ai là người chẳng
      Đã mang tiếng khóc ban đầu mà ra.( Nguyễn Gia Thiều )
Vậy thì tiếng cười đến sau tiếng khóc là điều rõ ràng. Nếu có ngoại lệ chắc cũng không nhiều.
Cười là liều thuốc bổ, là món quà của Thượng Đế ban cho loài người không giới hạn.
Nhưng không phải ai cũng có thể nhận được dễ dàng. Chỉ những người có tấm lòng vui tươi, thanh thản, vị tha và biết bằng lòng với những gì mình có mới nhận được món quà vô giá nầy mà thôi. Những người có lòng buồn thảm, cay đắng, giận hờn hoặc đố kỵ, hẹp hòi, thì khó có được nụ cười thoải mái.
Người Mỹ có câu  " Nụ cười không mất tiền mua "
( Smiles are free ) Nụ cười rất được coi trọng đối với họ. Có thể nói mọi sinh hoạt trong đời sống và trong business ở xã hội Mỹ, nụ cười chiếm ưu thế, nó quyết định một phần cho thành công hay thất bại của nhiều lãnh vực. Trả lời phỏng vấn để xin việc mà thiếu nụ cười trên môi, thất bại hầu như nắm chắc.
Chúng ta hãy tìm hiểu xem các bậc tiền bối nghĩ gì về tiếng cười.
Theo Đại Nam Quốc Âm Tự Vị của Huỳnh Tịnh Của thì:
" Cười là để tỏ niềm vui hay chê bai "
Nên hay không nên cười thì sau đây là nhận định của cụ Nguyễn Văn Vĩnh trong bài Xét Tật  Mình. đăng trong Đông Phương Tập Chí số 6 năm 1913. Trích:
“Dân An Nam ta có một thói là gì cũng cười. Người ta khen cũng cười. Người ta chê cũng cười, hay cũng hì, mà dở cũng hì, phải cũng hì, quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc mất hết nghiêm trang.” Hết trích.   .
Nhà văn Nam Sơn, cùng thế hệ với chúng ta, viết :
Cái cười của người Việt mình xưa và nay muôn vẻ, muôn hình chứ không như lời trách của cụ Nguyễn Văn Vĩnh đâu.
Tiếng cuời của người mình nhiều hình dáng lắm. Như là cười xòa, cười nheo mắt, cười nhích mép, cười mũi, cười dê, cười cầu tài, cười rộ, cười nắc nẻ, cười khà, cười ngất, cười huề vốn, cười trừ cười gằn, cười mỉa, cười tình, cười nhạt, cười khan, cười khì, cười duyên, cười mỉm chi, cười gượng, cười thầm, cười nụ, cười động cỡn, cười nôn ruột, cười xí xóa, cười híp mắt, cười tắt hơi, cười chảy nước mắt, cười xã giao, cười ngắt nghẽo, cười như hề, cười hì hì, cười hô hố, cười the thé, cười ha há, cười khanh khách, cười
giòn giã, cười cộc lốc, cười sặc sụa, cười ngạo nghễ, cười khinh khỉnh, cười ngả ngớn, cười nửa miệng, cười đổ quán siêu đình, cười nghiêng nước nghiêng thành, vân vân…
Phạm Bách Phi nhà ta còn thêm, anh luôn:
Nở nụ cười tha thứ.
Người viết cũng xin mạo muội ghi thêm:
Cười khẩy, cười mát, cười khi dể, cười đắc thắng, cười nham hiểm. cười ngạo mạn.Tào Tháo sau khi bị đại bại ở trận Xích Bích, cùng với tàn quân trên đường bôn tẩu đã bao lần cười ngạo mạn, chê bai Khổng Minh là không trí, không biết mai phục những nơi hiểm trở ở dọc đường ông đi qua. Rồi cười ha hả.Tiếng cười chưa dứt thì phục binh của Tây Thục đồng loạt đứng lên, đánh đuổi quân Tào thua to, không còn manh giáp.
Thêm tiếng cười khác ngoài ý nghĩa thông thường.
Cười uất hận.
Đô Đốc Chu Du khi thua kế của Khổng Minh đã ngửa mặt lên trời, cười ba tiếng, khóc ba tiếng, than rằng:
       Thiên sanh Du hà sanh Lượng
Nụ cười còn biểu lộ buồn vui đảo ngược.
         Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười. ( Nguyễn Công Trứ )
Tiếng cười tự nó nói lên cái giá trị sang hèn của chủ nó.
         Cuộc vui suốt sáng trận cười thâu đêm ( Nguyễn Du )
Nụ cười là tiêu biểu cho nếp sống văn hóa của một dân tộc. Chúng ta đã và đang sống và chịu ảnh hưởng của hai nền văn hóa Đông và Tây.
Chúng ta thấy rất rõ cái sắc thái của nụ cười Việt Nam và Hoa Kỳ.
Hình ảnh đậm nét nhất mà tôi nhớ mãi  là hình ảnh của cô dâu chú rễ ở Việt Nam. Họ ít cười, hoặc không dám cười.
Họ thường giữ nét mặt nghiêm trang, cái nghiêm trang mà cụ Nguyễn Văn Vĩnh đã đem hết tâm huyết để bảo vệ khi cụ viết bài Xét Tật Mình,
Dân gian cũng không kém, người ta phê phán nặng nề rằng:
         Vô duyên chưa nói đã cười.
Điều nầy đã khiến cho những người đang hưởng được hạnh phúc cũng không dám biểu lộ niềm vui qua nụ cười.
Một thiếu nữ Việt Nam trẻ đẹp khi được khen, không dám cười nhận lãnh lời khen. Ngược lại còn tỏ ra khó chịu và đôi khi còn phản ứng mạnh mẽ với những lời nói thiếu lịch sự đối với người khen mình.
Người viết đã học được bài học chua chát nầy. Cũng đáng đời. Cho bỏ tật...hay nịnh đầm. Rủi là không gặp Đầm mà gặp Mít. Đã là tật thì không bỏ được, nhưng cũng có lần gặp may. Tháng 9 năm 1967, chứng nào tật đó, tôi gặp một cô gái Nhật xinh đẹp trên đường đi ra phố bên Nhật trong bộ kimono sang trọng. Tôi hỏi cô ấy để chụp một tấm hình của cô để kỷ niệm. Cô gái cười vui vẻ nhận lời. Tôi mừng quá như vừa thoát nạn, không bị mắng như những lần trước ở Việt Nam.
Cô gái đứng nép vào bên một cây cảnh dọc đường để tôi chụp hình cô.
Tôi nghĩ Bác Thủ Ẩn có thể còn nhớ rõ. Và tôi cũng có kể lại việc nầy trong một bài viết khác.
Nói vòng vo cũng chỉ mới đề cập đến vài nét của nụ cười. Nó còn ít nhiều xa cách với con người của mỗi chúng ta.
Một người tâm sự với bạn bè sau khi xem xong xuất phim vui dài mấy chục phút. Chuyện phim vui nhộn khiến mọi người cười thoải mái. Riêng người nầy không sao cười được. Người bạn nghe qua, rồi hỏi lại. Một cuốn phim vui dài mấy chục phút không giúp anh cười được. Vậy cuộc đời gồm những chuổi ngày buồn vui lẫn lộn kéo dài hơn 60 mươi năm thể nào làm cho anh cười được. Đúng không ?
Xin mỗi người trong chúng ta, Gia Đình Đệ Nhị Bắc Giải trả lời giúp.
Chúc các bạn và các chị trong đại gia đình ĐNBG. có thật nhiều nụ cười hiền hậu, vui tươi, thân thiện và thoải mái, nụ cười mà bạn Nghiêm Doãn Minh khẳng định là không bao giờ già theo tuổi tác.
Bạn nêu lên hai câu thơ:
" Già thì già tóc già râu.
Chỉ riêng Cái Ấy  thì đâu có già."
Bạn Minh cho biết Cái Âý chính là Nụ Cười.
Cuối Đông 2009.
TVD-Wa.







Wednesday, October 6, 2010


TẾT CANH DẦN.
http://www.youtube.com/watch?v=DXNvVmekMQQ&feature=related
( Mời click vào để nghe nhạc. Tiếng hát Như Quỳnh. )

Xướng Họa – Ðón Xuân CANH DẦN
 Hải Ngoại Ðón Canh Dần - bài xướng
Tha hương hải ngoại đón Canh Dần
Trẩy hội giao thừa pháo nổ rân
Chuẩn bị mứt trà chào bạn hữu
Sắm mua bánh quả biếu thân nhân
Tinh hoa Âu Lạc hằng lưu giữ
Văn hóa Rồng Tiên phải bảo tuân
Cầu nguyện đầu năm cho quốc nội
Tự do Dân chủ khởi từ Xuân.
 Nguyễn Ðình Sài – đêm 30 Tết Canh Dần.
              
Ðón Xuân Nầy - Nhớ Xuân Xưa - Bài họa 1
Mừng xuân xa xứ đón năm Dần
Nhớ Tết Mậu Thân súng nổ rân
Tội ác tày trời, quân bạc ác
Bàn tay đẫm máu, bọn phi nhân
Ngày xuân truyền thống thường quên lãng
Hưu chiến tạm thời cũng bất tuân
Bọn chúng còn, dân ta thống khổ
Quê nghèo đâu thấy được mùa xuân.
                              Trần Văn Dùng
                  Mồng Một Tết Canh Dần 2010.

Hy Vọng Năm Canh Dần - bài họa 2
Giao thừa vừa đến đón năm Dần
Nhấp chén rượu đào máu chạy rân
Bánh mứt trà hoa cầu Phật tổ
Nhang đèn hương khói nguyện tha nhân
Non sông Âu Lạc xin nguyền giữ
Con cháu Rồng Tiên mãi khắc tuân
Ðất nước huy hoàng quang phục lại
Thanh bình quê cũ đón mùa xuân.
                                   Người Xứ Vạn
                   Mồng Một Tết - Canh Dần

Chờ Xuân - bài họa 3.
Cuốn lịch theo năm cứ cạn dần
Giật mình chợt tưởng pháo nổ rân
Quê cha xót dạ phường vô lại
Ðất mẹ đau lòng lũ bất nhân
Thống khổ vai dân còn gánh chịu
Ðau thương vận nước cũng đành tuân
Ai về nhắn hỏi người quê cũ
Ðã mấy năm rồi chẳng thấy xuân.
                          Trần Văn Lương
               Mồng 2 Tết Canh Dần 2010.

Hai Xứ Sở - Một Mùa Xuân - bài họa 4.
Tiễn đưa Kỷ Sửu đón Canh Dần
Lễ hội Ca-li tiếng pháo rân
Chợ Tết tưng bừng hàng bánh mứt
Ngày xuân nhộn nhịp lễ tình nhân
Xa quê lòng dạ hằng thương nhớ
Nô dịch giặc Tàu quyết chẳng tuân
Không biết quê nghèo cơm áo thiếu
Bao giờ mới có được mùa xuân?.
                           Trần Văn Dùng
                   Xuân Canh Dần-2010.

 Vịnh Ông Ðồ - Bài họa 5
Xuân nầy quê mẹ đón năm Dần
Ðào nở hoa rơi xác đỏ rân
Dân tộc tâm hòa vui dạ ái
Hôn quân mặt lạnh khép lòng nhân
Ông Ðồ chân chất vươn tìm sống
Lũ cộng ngang tàng bắt phải tuân
Mực đọng nghiên sầu khô bút cạn
Vắng người như thiếu cả mùa xuân
                              Người Xứ Vạn
           Mồng 3 Tết Canh Dần 2010.

Chửi Giặc Ðón Xuân – bài họa 6.
Ðưa năm Kỷ Sửu đón Canh Dần
Mừng chúc  nàng xuân pháo nổ rân
Chắc chắn phen nầy tiêu giặc cộng
Ðương nhiên đến lúc hiệp lòng nhân
Chung lưng đuổi giặc lưu truyền giữ
Ðoàn kết trùng xây lệnh phải tuân
Giặc  cộng mẹ cha quân bán nước
Chửi mày thay pháo nổ mừng xuân.
                          Nguyễn Thanh Ty
                        Boston, 2/16/2010.

Niềm Hy Vọng – bài họa 7
Những tưởng rồi đây phải vắng dần
Ông Ðồ ngồi ngó pháo vang rân
Tết xưa giấy đỏ dăm câu đối
Xuân mới đen sì chuyện nghĩa nhân
Hải ngoại ngờ đâu ông Ðồ vẫn
Quê nhà ai biết lệnh không tuân
Khen người gìn giữ “ hồn năm cũ “
Cảm phục  Ðồ Lương viết đối Xuân.
                            Nguyễn Thanh Ty
                                   2/2010
Xuân Hận – bài họa 8.
Sắc thắm hoa xuân phai nhạt dần
Im rồi tiếng pháo nổ vang rân
Còn nguyên câu đối xuân truyền thống
Nhắc nhở người đời đạo nghĩa nhân
Góc phố Ông Ðồ ngồi viết mướn
Công an quản lý đuổi không tuân
Bán dăm câu đối gây nên tội
Dâng đất cho Tàu, đảng đón xuân.
                             Trần Văn Dùng
                             Pasco, 2/17/2010.

Hải Ngoại Ðón Tết Canh Dần – bài họa 9
Cùng nhau viễn xứ đón Canh Dần
Ðiểu ngự chùa Nam pháo nổ rân
Già trẻ hoan ca mừng lạc thế
Sư thầy rạng rỡ chúc trần nhân
Thắp hương bảo quốc lòng ghi nhớ
Tâm thức bài xâm dạ khắc tuân
Quốc nội năm nay không xác pháo
Xuân về vui thế có là xuân?
                                     NSDao
                                     2/2010

Ăn Tết hàm thụ - bài xướng
Ðón Tết năm nay chậu cúc vàng
Ðôi câu đối đỏ chữ an khang
Dưa hành Phú Lộc đôi ba hủ
Bánh tráng Bình Cang bảy tám ràng
Thịt mỡ Lò Heo chờ đãi bạn
Tôm càng Xóm Bóng đợi người sang
Quê nhà cứ nhớ mùi huơng cũ
Hàm thụ ăn rồi lệ chứa chan
                         Nguyễn Thanh Ty
                                     2/2010

Nghĩa Ðá Vàng – bài họa
Lỡ kết phu thê chuyện đá vàng
Thôi đành giữ vẹn nghĩa tào khang
Xuân về bánh mứt thêm ngào ngọt
Tết đến đào mai cũng rộn ràng
Duyên thắm đâu màng thân sướng khổ
Tình nồng chẳng thiết phận hèn sang
Non sông nào khác tình phu phụ
Mưa nắng luân trầm mộng chứa chan
                                       Người Xứ Vạn
                                       2/2010

Cảnh Giác - bài xướng
Năm nay thần Hổ thật hiên ngang
Làm chức khâm sai của Ngọc Hoàng
Coi sóc việc đời răn việc đạo
Bảo ban điều phải giúp trần gian
Thừa cơ hội cọp còn say giấc
Ðội lốt hùm chồn lẻn khỏi hang
Bắt nạt dọa hù dân yếu vía
Giở trò bịp bợm, xạo hoàn toàn.
                       Trần Văn Dùng
                           2/26/2010

Than Ôi Ðất Việt – bài họa
Tỉnh giấc vươn mình mắt dọc ngang
Nhìn quê hương đó dạ bàng hoàng
Quỷ ma ngất ngưởng ngồi cung điện
Chồn cáo nghênh ngang dạo thế gian
Giặc cướp ngang tàng đi khắp xứ
Chính quyền lấp ló núp trong hang
Mặc cho đất mất vào tay Chệt
Vẹm chỉ lo thân được vẹn toàn
                          Trần Văn Lương
                              2/26/2010